Trở về trang 1

Trở về đầu trang
 

Tiễn con đi học

 

 

Ba mươi năm trước, ba cũng đứng nơi con đang đứng

Trước ngưỡng cửa cuộc đời, từng bước ngập ngừng đi.

Gia đ́nh sẽ xa, bạn bè chưa có, đời sinh viên nào có hiểu chi,

Cuộc đời là lớp học không ngừng, đă mang lấy nghiệp học tṛ muôn thuở.

 

Chinh chiến dấy lên đă bao năm,đất nước loạn ly, cửa tương lai ngỡ chẳng bao giờ hé mở,

Cứ nhắm mắt mà đi, học hành là hiện tại, là tương lai, là hơi thở,

Là cuộc sống hàng ngày, hàng đêm,

Bạn bè, người lạ, người thân, kẻ đến người đi,

Chưa kịp nhớ, đă vội quên, không kịp buồn, không kịp tiếc.

 

Rồi một hôm, rời trường, rời thành phố, bỏ vợ mới cưới,

Bỏ mái tóc chấm ót, bỏ chiếc Honda, bỏ cư xá học tṛ, bỏ tuổi thanh niên,

Bỏ tất cả những trí thức, những đam mê, những sách vở lại đằng sau,

Để thành một con chốt không tên không tuổi,

Để trở thành mẫu than được quăng vào hỏa ḷ của chiến tranh thế giới.

Rồi chứng kiến cuộc sống con người lắm khi thảm hơn con thú.

Rồi quên đi nào tương lai, nào hy vọng,

Cuộc sống đếm từng ngày,

Từng đêm, theo từng bửa ăn, từng tháng lương, từng ngày nghỉ phép.

Niềm vui đâu có bao nhiêu, là những đêm đợi vợ con xuống máy bay những ngày phi trường ngưng pháo kích.

Nổi thất vọng ê chề, những ngày đường bay kẹt, con không theo mẹ về Cao Nguyên ăn lễ Giáng Sinh.

 

Rồi ngày tháng qua nhanh, nào giải phóng, nào cải tạo, nào vượt biên , tỵ nạn,

Từ ḷ lửa chiến tranh, nay vợ chồng con cái thoát thai làm bọt bèo

Sống kiếp phù du trên mặt biển địa cầu, lang thang làm dân Do thái mới.

Nh́n về tương lai, Trời cho, Chúa cho,

H́nh như tương lai bắt đầu thấp thóang tới.

Bỉ cực, thái lai, ngày mới chẳng c̣n mong th́ lại tới ḿnh không hay.

Măy mươi năm nay, dắt con vào đời, đưa con khỏi khúc đá ngầm lịch sữ,

Nay đưa tiễn con vào một tương lai mới, d́u con vào thế giới y khoa.

Cuộc tranh đău sẽ cam go, đường học hỏi sẽ dài, c̣n lắm nhiều thử thách.

Chúc con may mắn, mong con can trường,

Bước đường đời, xây sự nghiệp, không bao giờ lạc hướng.

''Nếu con buộc được trái tim con, từng sợi gân thớ thịt,

Phục vụ cho chí hướng của con lúc, đă từ lâu, sức lực chúng tưởng chẳng c̣n,

Và cứ bám chặt vào, lúc trong con chẳng c̣n ǵ, ngoài ''Ư CHÍ ''thúc dục con đừng bỏ cuộc.''(Rudyard Kipling)

 

Trường học, trường đời, bay nhảy dọc ngang,

Hiện tại, tương lai, chúc con những năm tháng rong ruỗi trên trường thế giới.

Tương lai đón mời, ngày sóng gió đă qua, mong con góp sức với đời,

Thành công, thành nhân, thành người,

Đem tài nhỏ giúp nghiệp lớn, xứng đáng làm con người tự do,

Con người may mắn của thế kỷ, của b́nh minh đang tới.

Hồ Văn Hiền


 

Thirty years ago

To Hoa

 

Once, thirty years ago, I stood

Where you are now:

At the threshold of life

With hesitant steps.

 

My family was far away.

I hadn’t met my new friends,

I didn’t know what a medical student’s life was like;

They said it would be a never-ending classroom,

And I would be an eternal student.

 

War had risen for years,

A nation was in turmoil,

The door to the future seemed to never open.

 

Keeping my eyes closed,

Studies were my present, my future,

My breath, my daily life.

Friends, strangers, dear ones, coming, going away;

Too fast to remember, too soon to forget,

To regret, to miss.

 

Then one day, I left my school, my city,

My just wed wife,

I left my neck long hair, my motorbike,

My student hostel, my adolescence,

My intellect, my passions, my books, my notes;

Everything left behind,

To become a pawn, anonymous;

To become a piece of coal

Fed into the furnace of an international war.

Then I watched human lives suffer

Something worse than an animal’s fate;

Then I forgot my future, my hopes.

I lived my life day by day,

Night by night;

One meal after another;

Paycheck by paycheck;

One leave after another.

 

Happiness was rare;

The night I waited for you and your mother

At the airfield,

When pounding mortar shells relented.

Desperation was simple:

Flights were cancelled;

You couldn’t come with your mother for Christmas to the Highlands.

 

Then days passed by, then came "liberation", "reeducation’,

Boat escape, refugee camps;

From war furnace, it was now a life of water lilies,

A modern time new race of wandering Jews,

In the oceans of the world.

 

Looking into the future, thanks to Heaven, thank God,

It seemed as if future was in sight.

Worst days were over, better days coming,

New days unexpectedly beckoning.

 

For more than twenty years

We led you in this life, passing over the reefs of history.

Now, we walk you to a new future; introduce you to the world of medicine.

The struggle will be tough, the path of learning long;

Many challenges lie ahead.

We wish you luck, we wish you courage.

Never deviate from your goal in life

That you already have set.

 

"If you can force your heart and nerve and sinew

To serve your turn long after they are gone,

And so hold on when there is nothing in you,

Except the Will which says to them:” Hold on".

(Rudyard Kipling)

 

Learning in school, in life;

In four directions, all over the world.

Present, future,

I wish you all your years,

All your days of freedom on this globe.

 

Future is welcoming you;

Stormy days are over.

I want you to give the world your helping hands,

To achieve success, to achieve manhood;

Dedicate your humble abilities to great causes;

Deserve your freedom, your luck;

Young man of a new day, a new century.

Hồ Văn Hiền